CWP RETREAT 2025: NHỮNG “DỊCH CHUYỂN” NÀO ĐÃ DIỄN RA TRONG MỖI NGƯỜI VÀ TẬP THỂ?
Hơn một tháng với nhiều cảm xúc tạm lắng, team thu hoạch cùng ngồi lại quan sát và ghi dấu những dịch chuyển quan trọng, xảy ra trong mỗi người và cả tập thể, sau 4 ngày chung sống của retreat tháng 10/2025:
Từ những con người đơn độc, nhỏ bé trước dòng chảy cuồn cuộn của cuộc sống => ta tìm thấy nhau, bước dần đến nhau với sự tò mò, thích thú => rồi cho phép mình mở ra để được rung động bởi nhau, bởi hình ảnh của mình trong nhau => để thấy rằng ta đồng điệu, gắn kết => và rồi biết rằng trên hành trình sắp tới, ta có những người đồng hành để trụ vững trước sóng gió, và một cộng đồng để cùng thử nghiệm, khám phá đến tận cùng tiếng gọi từ trái tim.
Tựa như retreat là nơi tất cả các mạch nước ngầm được hội ngộ và nhập về một dòng chảy lớn
Mỗi người tham gia là một cá thể độc lập, với những màu sắc và hành trình riêng biệt. Nhưng khi tụ hội tại đây, trải qua 4 ngày cùng trò chuyện, tương tác, với nhiều “hỗn loạn” được tạo ra từ chiều kích tự nhiên của mỗi người cùng thiên nhiên tại Làng Hạnh Phúc Nha Trang, có một điều được nhận ra: Có lẽ chúng ta không khác biệt đến thế. Có lẽ nguồn sáng đã luôn soi tỏ trong ta, cũng chính là ánh sáng đã dẫn dắt, nuôi dưỡng những người bạn ta bắt gặp nơi retreat.
Khi cùng ngồi lại để nhìn sâu hơn vào trải nghiệm retreat, mỗi người đã đem về cho mình những chiêm nghiệm và bài học riêng. Và từ những cái riêng đó lại thấy được nhiều điểm chung:
Thành thật với nhu cầu của mình và thử buông, để người khác chăm sóc - nâng đỡ
Khi BTC cho không gian để gọi tên món quà mình có và điều mình cần, mình rõ mình hơn. Muốn có thêm những lần như vậy: hỏi cái mình cần và trao cái mình có.
Cảm được sự hỗ trợ của đội nhóm: trước retreat hay làm một mình; trong retreat thì thả trôi, nói nhu cầu ra và rất nhiều bàn tay xuất hiện. Chưa bao giờ mình thả lỏng mà mọi thứ vẫn trôi như vậy.
Khoảnh khắc nhận quà Trung thu: năng lượng cộng đồng, sự sẵn lòng cho đi từ bánh, từ tiết mục… giống như mình là người trong một ngôi làng. Tổ chức một điều gì đó tuy vất vả nhưng lại cho mình một niềm vui khác. Làm vì tình yêu.
Tối ngày 2, nhìn đống giấy harvest mà đầu rỗng vì vừa chơi Trung thu. Mình chọn let go, ngồi với team thu hoạch để xem mỗi người thấy gì. Lúc đó nhận ra: có những thứ chỉ được tạo ra khi có người khác bước vào. Chuyển dịch ở đây là mình dám buông phần thu hoạch (vốn hay làm một mình) để mọi người cùng carry. Đó là một chuyển dịch lớn về niềm tin.
Nương tựa trong nhiều chiều kích khác nhau: Session của Nam Phương giúp dung chứa những cảm xúc chơi vơi cho mình và mọi người. Session của Thái (về tình dục) giúp mình được ôm ấp, tự tin hơn, kết nối hơn với gia đình. Buổi chuyển động Jam của Hằng giống như được ôm lại chính mình và chợt thấy đã lâu mình không tự chăm mình như vậy.
“Cái gì đến là cái cần đến, ai đến cũng là người cần. Quan sát dòng chảy rồi mới quyết định.”
Nhìn thấy người và rồi nhận ra chính mình trong đó - Đón nhận hành trình rất riêng của mỗi người trong không gian tập thể
Mình thấy mình như một dòng chảy nhỏ len vào dòng chảy lớn. Sau vòng tròn gia đình, nhìn hai chị em Hải Vân và Sơn Hà ôm, massage cho nhau, mình vỡ ra là mình thiếu những cái chạm thân mật. Tưởng mình quen ở một mình, nhưng cơ thể vẫn cần được chạm, được ôm.
Phiên family constellation từ chị Ngân làm mình soi rõ pattern “một mình” của mình.
Vì thả lỏng với các hoạt động thiên nhiên, massage… nên mình chưa đi sâu kết nối được với nhiều người — và điều đó cũng ổn, sẽ xây từng chút một chứ không cần vội.
Sáng ngày 2, trong vòng tròn shadow, nghe những câu chuyện rất thật, mình chọn tin vào vòng tròn này để viết ra cả những điều sâu và dễ tổn thương – dù trong mình vẫn có kháng cự. Điều đó dẫn mình tới suy tư về tính nam – tính nữ, và hôm sau lại được mở ra để quan sát điều đó trong thiên nhiên.
Có một chút dè dặt với những vòng tròn mang yếu tố tâm linh, nhưng mình vẫn cho phép mình thử.
“Ở trong cộng đồng này, ai cũng đẹp. Ở retreat, dù mình làm hay không làm thì sự hiện diện vẫn có ý nghĩa — có lúc chỉ ngồi cười trong đêm Trung thu thôi mà cũng thấy nó có giá trị cho tập thể.”
Ôm giữ không gian cho những biến động bên trong mình và tập thể - Thử lắng nghe những tiếng nói nhỏ và mong manh
Đêm Trung thu thấy sự mong manh và chút cô đơn, muốn được hòa vào thiên nhiên.
Sau khi về nghĩ lại, có lúc mình không nói điều mình thấy cần vì cảm giác không gian chưa đủ an toàn.
Khi rời retreat vẫn còn cảm giác về những “vòng lặp”: mong muốn làm cùng nhau nhưng cũng sợ ảnh hưởng mối quan hệ.
Hơi buồn vì chưa được ở hẳn vai trò người tham gia để có thêm góc nhìn. Cũng muốn “mở sạp” mà chưa có dịp.
Tiếc sáng ngày cuối hơi vội; ước chiều ngày 3 là phiên thu hoạch, mọi người quây lửa và nói chuyện sâu. Muốn nghe mọi người nhiều hơn vì nhìn giấy harvest thì chưa cảm hết.
Cũng tiếc là chưa mang trọn vẹn kịch ứng tác vào retreat.
Muốn làm hoạt động thu hoạch cuối ngày 3 nhưng thấy mình làm chưa tốt → nhận ra mình chưa đủ khả năng ứng biến, cần học thêm và khiêm tốn hơn.
Thấy rõ khác biệt trải nghiệm giữa người tham gia và BTC; vẫn có mong muốn được chăm mọi người nhiều hơn.
“Nếu mình nói điều mình không ổn trong khi nhóm lớn đang ổn, thì tiếng nói đó có làm được gì không?”
Tiếp thêm sức mạnh để tin vào mình
Được tiếp thêm dũng cảm để đi theo tiếng gọi trái tim. Một mình nhưng mềm, và vẫn vững.
Flow theo dòng chảy mà vẫn giữ kết nối với mình. Học cách buông và tin sẽ có đúng người tiếp nối.
“Rất nhiều bàn tay sẵn sàng hỗ trợ: mình đặt một món, mọi người đặt những món còn lại. Chưa bao giờ thả trôi mà vẫn được đón nhận như vậy → dám thử nhiều hơn, và sự trân trọng của mọi người làm mình biết trân trọng mình hơn.”
Và khởi lên mong muốn gieo những thực hành này ở những mảnh đất khác
Cảm được rõ thực hành 4 nếp, nhất là nếp host community, nên muốn mang sự trù phú đó sang những không gian khác, như công ty. Không gian đó mời mình thử, raise một hoạt động, dù còn gồ ghề nhưng vẫn được đón nhận. Từ đó có động lực tạo không gian cho nhóm ở Sài Gòn.
Vòng tròn của Thái về những chủ đề nhạy cảm: chính những nguyên tắc cùng đồng thuận làm mọi người mở lòng. Tinh thần đó làm mình tin rằng mình cũng có thể host ở gia đình, công sở.
Retreat truyền cảm hứng để mình nhận offer làm mentor chuyển hóa nội tâm cho sếp.
Dấn thân rồi nhận ra thêm những “khả năng” của mình. Sau retreat mình tạo thêm hoạt động, dự án ở công ty, gặp thêm những anh chị chất lượng và có thêm góc nhìn về bản thân.
“Điều gì có thể nảy sinh trong thế giới ta chung sống, khi những kháng cự, hỗn loạn bên trong mỗi người được soi tỏ và chuyển hoá?”
Chắc hẳn sau retreat, đã không còn ai xa lạ với cụm từ “kháng cự, hỗn loạn”, và mỗi người cũng đã có câu trả lời riêng cho câu hỏi calling trên. Nhưng những trí tuệ, kinh nghiệm có được khi bước qua những hỗn loạn nảy sinh trong retreat, là một bài học quý giá để khi trở về với cuộc sống, chúng ta có thể đón nhận những điều bất ý với sự nhẹ nhàng, thoải mái hơn.
Và biết rằng, từ giờ ta không đơn độc, vì cộng đồng luôn ở đó.
Nhớ nhé:
“Đằng sau sự hỗn loạn, luôn có chủ mưu!”
“Hãy thả lỏng. Càng gồng thì sẽ càng đau!”
“Cứ để mình trôi, lỡ đến khi gặp đá thì hẵng chuyển hướng”
“Để một đám trôi trước, đến đoạn hết xiết thì dừng lại và nắm tay nhau, tạo thành một hàng rào để đỡ lấy những đứa còn lại”
“Hỏi cái mình cần, cho điều mình có thể”
“Hỗn loạn bên ngoài đang nói điều gì về hỗn loạn bên trong chính mình?”











